Chứng đạo ca - Huyền Giác

Rừng Thiền
Địa chỉ: 15/B20 Xã Bình Hưng, Huyện Bình Chánh, TP. Hồ Chí Minh
Chứng đạo ca - Huyền Giác

Chứng đạo ca - Huyền Giác

Trúc Thiền dịch và giới thiệu

  • 105
  • Thông tin sản phẩm
  • Bình luận

Lớn lao thay Bài Ca Chứng Đạo! Ngài Huyền Giác đã nói lên được những gì ngài thật tu thật chứng trong bài ca này. Nói là bài ca là vì mỗi lời mỗi chữ đều là Trí Tuệ Bát Nhã xuất phát từ Chân Tâm của ngài, nên thông suốt vô ngại và an vui tự tại. Vui trong cảnh giải thoát, vui trong cảnh Niết Bàn, hân hoan mà thốt lên những lời này, không biết gọi nó là gì, nên tạm gọi nó là Bài Ca Chứng Đạo vậy!

Ngài Huyền Giác đã bài trừ tất cả sự chấp có, không, cũng có cũng không, không có không không (tứ cú), để nêu ra cái Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm. Người giác ngộ được Bản Thể Chân Tâm này là người “tuyệt học, vô vi, an nhàn vô sự”. Xưa nay nó vốn không một vật mà lại thường đầy đủ muôn pháp không thiếu sót. Khi chưa giác ngộ thì thấy biết bằng vọng thức nên mới có muôn ngàn sai biệt. Khi giác ngộ được Bản Tâm thì thấy biết bằng trí tuệ Bát Nhã nên tất cả là Bất Nhị, Như Thị, và Không.

Chư Phật trong ba đời mười phương đều cùng một Bản Thể Chân Tâm này. Vì vậy ngoài [chân] Tâm không Phật, ngoài Phật không Tâm, bởi Tâm tức là Phật và Phật tức là Tâm. Thấy Phật tức là thấy Tâm. Thành Phật tức là ngộ được Tâm này. Ngoài Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm ra thì trọn chẳng có gì khác. Trong Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm thì không có chân vọng, nên chẳng cần trừ vọng chứng chân, bởi chân và vọng là tương đối thuộc tình thức. Chính tình thức này nó khiến cho ta lạc mất Bản Tâm, theo cái tâm thức hư vọng mà lưu chuyển sinh tử từ vô thủy đến nay. Do vậy ở trong tình thức thì mới thấy có sinh tử, có lưu chuyển trong sáu đường. Nhưng một khi giác ngộ được Bản Tâm rồi thì mới hay xưa nay rỗng lặng không một vật, tất cả trong ngoài đều thông suốt vô ngại; hết thảy là chân, nên muốn tìm chân vọng ở trong ấy trọn không thể được. Cho nên ngài Huyền Giác nói: “mộng lý minh minh hữu lục thú, giác hậu không không vô đại thiên.” (Trong mộng thì rõ ràng có sáu loài chúng sanh; Giác rồi thì rỗng lặng không có ba ngàn đại thiên thế giới!)

Muốn trở về Bản Thể Chân Tâm ngay nơi mình thì cần phải cất hết mọi sở niệm thuộc vọng thức bằng phương pháp tham thiền đốn ngộ. Một khi mọi sở niệm đã không còn thì năng niệm cũng chẳng còn chỗ bám chấp, và cuối cùng cũng bị quét sạch. Năng sở song vong thì cánh cửa Đại Thừa được mở rộng, Chân Tánh hiển bày một cách tròn sáng trọn vẹn. Do vậy ngài Huyền Giác nói ở câu 38 rằng:

“Tâm thị căn, pháp thị trần
Lưỡng chủng do như kính thượng ngân

Ngân cấu tận trừ quang thủy hiện
Tâm Pháp song vong Tánh tức Chân”

(Tâm là căn, pháp là trần
Cả hai thứ đều như vết dính trên mặt gương
Nếu vết dơ sạch hết thì ánh sáng mới hiện ra
Nếu Tâm và Pháp cùng quên thì Tánh tức Chơn vậy!) 

Ngoài việc đề cao pháp viên đốn Tham Thiền và cửa Thật Tướng ra, Ngài Huyền Giác còn đặc biệt kể về sự ẩn dật tu hành, an vui trong núi rừng sau khi được ấn chứng bởi Lục Tổ Huệ Năng. Đồng thời khuyến tấn người đi trên đường Đạo cần phải tránh hai cái hố đoạn kiến và thường kiến, cũng như cần phải có sự quyết tâm và sức nhẫn nhục để vượt qua mọi gian lao trở ngại. Phải khéo léo và cẩn thận đề phòng tâm, ý, thức, bởi đi sai một ly thì xa ngàn dậm. Nếu lạc trong rừng tri giải thì cứ lanh quanh làm khách phong trần, làm người đếm bạc cho kẻ khác, ăn bánh vẽ đâu thể no lòng. Như thế thì chẳng những không được về nhà, mà còn có thể gieo chủng tánh tà do tri kiến sai lầm thì khó mà tin hiểu được pháp viên đốn, vào được cửa Thật Tướng, chứng pháp Vô Sanh, và thể nhập biển Tri Kiến của Phật. Do vậy phải khéo! Phải khéo!

Bản Dịch Nghĩa và Học Giải này cốt là làm sao cho bài văn được dễ hiểu và gần gũi phần nào cho người Sơ Phát Tâm học hỏi nghiên cứu để thấy được chỗ vào, nắm ngay nơi cái gốc mà tu chứ đừng uổng công chọn nơi cành lá. Một khi đã biết chỗ vào thì hãy buông xuống những ngôn từ nghĩa giải từ bài dịch nghĩa và học giải này luôn mà chẳng có một chút nào hối tiếc do dự, thì đó mới thật là người biết chỗ vào, là người chân tham thiền tu đạo vậy! Ngay nơi tâm mà trực thẳng, ngay nơi tâm mà tu, ngay nơi tâm mà buông xuống, ngay nơi tâm mà lãnh hội, trực nhập Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm. Mong thay!

Dẫu có muốn làm cho bài văn được dễ hiểu và gần ngũi nhưng thức phàm còn bám chấp và có giới hạng, đâu dám mong suy lường Thánh Trí và cũng không thể làm sáng thêm cho lời ngài Huyền Giác, bậc đã Triệt Ngộ Bản Tâm được. Bởi chẳng ai có thể làm cho Tự Tánh mờ thêm đi hay sáng thêm ra được, vì nó vượt ngoài vòng tương đối của vọng thức. Vì vậy, không sao tránh khỏi những điều sai sót. Vậy ngưỡng mong các bậc Thầy, các vị Thiện Tri Thức gần xa thương tình chỉ giáo thêm cho chúng con được thắm nhuần diệu chỉ.

Kính cảm niệm ơn sâu dầy của đức Phật Thích Ca, chư liệt vị Tổ Sư, ngài Huyền Giác, các bậc Thánh Hiền xưa nay, cũng như Tôn Sư đáng kính của chúng con đã xả thân vì đạo Pháp, tốn bao xương máu, gian lao khó nhọc để ban bố và lưu truyền pháp bảo vô giá này cho đến tận ngày nay. Một lời một câu cũng là âu sâu tái tạo. Do vậy ngài Huyền Giác dạy:

“Phấn cốt toái thân vị túc thù.
Nhất cú liễu nhiên siêu bá ức.”

(Dẫu có thịt nát xương tan cũng chưa thể đền ân hết được.
Một câu nếu thấu suốt thì vượt ngoài số lượng) 

Chúng con không biết nói gì hơn là xin nguyện y giáo phụng hành, và tiếp tục lưu truyền pháp bảo vô giá này cho thế hệ sau để đền đám thâm ân của Phật, Tổ, và Thầy.

Nguyện cho người thấy người nghe đồng kết pháp duyên, đồng tỏ bản Tâm, đồng thành Phật đạo. Cũng nguyện hồi hướng phước báo này đến tất cả kẻ oán người thân, ông bà cha mẹ hiện đời và trong nhiều đời đồng được an vui giải thoát, để những dây nợ ân oán trong nhiều đời nhiều kiếp cùng một lúc nhất thời đồng báo trả hết.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Thánh Tri Kính Viết

Rằm Tháng Giêng năm Đinh Dậu (2017)

 

VĨNH GIA CHỨNG ĐẠO CA
Đời Đường, Thận Thủy Sa Môn Huyền Giác Soạn 
Thánh Tri Dịch Nghĩa Việt và Viết Bài Học Giải 
(Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh Vol.48, No.2014)

 

1

Anh có thấy CHĂNG!!?

Người đắc Đạo thì Tuyệt Học, Vô Vi, An Nhàn Vô Sự

Họ chẳng cần trừ vọng tưởng cũng chẳng cầu chân

Bởi họ thấy đúng như thực rằng Tánh thật của Vô Minh là Phật Tánh

Và cái thân huyễn hóa không thật thể này là Pháp Thân

2

Pháp Thân ngộ rồi thì mới rõ là không một vật

Nguồn gốc của Tự Tánh vốn là Thiên Chân Phật

Năm Ấm đến đi như mây trời tan tụ

Ba Độc không thật như bọt nước nổi chìm

3

Chứng được Thật Tướng thì tuyệt chẳng còn Nhân và Pháp

Trong khoảng sát-na dứt sạch nghiệp A-Tỳ

Nếu tôi đem lời vọng ngữ mà dối chúng sanh

Thì nguyện tự chuốc lấy tội rút lưỡi trong số kiếp nhiều như cát bụi!

4

Nếu đốn ngộ được Bản Tâm thì Như Lai Thiền thảy đều thông suốt

Mới hay Lục Độ Vạn Hạnh vốn tròn đầy trong Thể Tánh

Trong mộng thì rõ ràng có sáu loài chúng sanh

Giác rồi thì rỗng lặng không có ba ngàn đại thiên thế giới!

5

Không tội phước, cũng không thêm bớt

Trong Thể Tánh vắng lặng chớ có hỏi tìm

Bấy lâu gương bụi chưa từng lau sạch

Hôm nay cần phải biện giải cho rõ ràng

6

Ai vô niệm? Ai vô sanh?

Nếu thật là vô sanh thì phải vượt ngoài ‘sanh’ và ‘bất sanh’

Còn không thì hãy gọi người gỗ mà hỏi rằng

Ra công cầu Phật bao giờ thành?

7

Hãy buông cái thân tứ đại xuống, đừng nắm bắt nó

Ở trong Tánh Tịch Diệt hãy thuận theo sự thông dong tự tại

Mọi việc đều vô thường, tất cả là không

Đó là Như Lai Đại Viên Giác

8

Quyết định nói để tỏ rõ Chân Tăng (Chân Thừa)

Nếu có ai không đồng ý thì cứ việc đem ra cùng thảo luận

Nhưng phải thẳng suốt tới đầu nguồn mà Phật đã ấn định

Còn bàn việc quanh co bỏ gốc theo ngọn thì ta chẳng thể làm được vậy!

9

Ngọc Ma Ni, người chẳng biết

Như Lai Tạng trong mình gòm trọn hết

Sáu loại thần dụng không chẳng không

Một hạt tròn sáng sắc chẳng sắc

10

Tịnh năm căn thì được năm lực

Chỉ khi chứng mới biết, khó mà lường cho được

Cũng như trong gương thấy hình thì không khó

Còn trong nước mò trăng thì làm sao mà bắc được?!

11

Thường tự mình hành, thường tự mình đi

Người thông đạt thì cùng dạo chơi trên con đường Niết Bàn

Họ có dáng điệu quê mùa nhưng thần thái thanh cao

Xương cứng thân gầy không ai để ý tới

12

Người xuất gia đều xưng mình là ông tăng nghèo

Thật đúng là thân nghèo mà Đạo chẳng nghèo

Nói về cái nghèo thì thân thường khoác áo phai màu cũ rách

Còn nói về Đạo thì trong Tâm chứa đầy của báu vô giá

Của báu vô giá thì dùng không tận hết

Tùy cơ giáo hóa lợi ích hết thảy chúng sanh không hối tiếc

Ba Thân, bốn Trí đều ở trong Thể Tánh tròn sáng

Tám Giải Thoát, sáu Thông đều ở trong Đất Tâm

13

Bậc Thượng căn một khi quyết tâm thì tất cả đều xong việc

Còn người Trung Hạ thì càng nghe càng không tin

Nếu tự mình cởi bỏ cái áo bẩn trong lòng

Thì còn ai hướng ra ngoài mà khoe khoan sự tinh tấn được?!

14

Mặc cho người ta nói xấu, mặc cho thiên hạ chê cười

Đem lửa đốt trời thì chỉ tự uổng công mệt xác mà thôi!

Ta nghe như vừa được uống nước cam lồ vậy

Tức khắc tan hết vào trong, thật chẳng thể nghĩ bàn!

15

Quán xét những lời ác đó là công đức

Do vậy những người đó là Thiện Tri Thức của ta

Chớ vì sự chê bai nói xấu mà khởi tâm yêu ghét

Vậy sao có thể biểu hiện được pháp Vô Sanh, sức Từ Bi và Nhẫn Nhục được?!

16

Tông cũng thông mà Giáo cũng thông

Định Huệ tròn sáng, chẳng kẹt nơi Không

Không chỉ riêng ta thông suốt được Bản Thể ấy

Mà chư Phật nhiều như cát sông Hằng cũng đều cùng một Bản Thể ấy

17

Sư Tử rống, nói pháp vô úy

Trăm thú nghe qua như bị vỡ óc

Loài voi to lớn cũng chạy dài hết oai phong

Trời rồng lặng lẽ lắng nghe đều sanh tâm hoan hỷ

18

 Lội qua sông biển, băng qua núi rừng

Tìm thầy hỏi đạo mà tham thiền

Từ khi nhận được con đường Tào Khê đến nay

Thì đã biết việc sanh tử chẳng còn liên quan gì nữa

Bởi đi cũng thiền, ngồi cũng thiền

Dù nói dù nín dù động tĩnh thì Thể Tánh vẫn an nhiên bất động

Dù cho dao nhọn có kề vào thân cũng thường thản nhiên tự tại

Nếu uống nhằm thuốc độc thì cũng nhàn nhã thong dong

19

Thầy ta được thấy Phật Nhiên Đăng

Bao kiếp từng làm Tiên nhẫn nhục

Mấy lần sinh? Mấy lần tử?

Sanh tử liên miên không ngừng nghỉ!

20

Từ khi đốn ngộ, rõ pháp Vô Sanh đến nay

Đối với các thứ vinh nhục, đâu có gì mà buồn với vui?

Vào rừng sâu, ở nơi A Lan Nhã

Trên núi đồi sâu kín, dưới rừng thông già

Làm ông tăng quê mùa ung dung tĩnh tọa

Lặng lẽ ở chốn yên bình thật là thanh cao thoát tục!

21

Hễ giác ngộ là xong việc ngay, chẳng cần ra công sức

Đối với tất cả pháp Hữu Vi đều chẳng đồng

Bởi chấp tướng mà bố thí thì được phước báo của trời người

Giống như ngẩng đầu lên trời, lấy tên mà bắn hư không

Sức lực hết rồi thì cây tên lại rớt xuống đất

Chuốc lấy đời sau không được như ý

Vậy sao bằng tu pháp Vô Vi vào cửa Thật Tướng?!

Bởi chỉ nhảy một bước là vào thẳng đất Như Lai ngay!

22

Chỉ cần được gốc, chớ nên lo ngọn

Như lưu ly trong suốt thu hết ánh trăng quý

Đã có thể hiểu rõ được viên châu Như Ý kia

Thì sẽ mang lại sự lợi ích cho mình cho người không bao giờ hết được

23

Trăng soi sáng dòng sông, gió thổi lay cây tùng

Đêm trường thanh vắng đâu có việc gì để làm?

Phật Tánh giới châu in đất Tâm

Khoác trên thân chiếc y bằng sương mù, mây ráng

Có cái bát cơm thâu rồng, có cái gậy giải cợp

Hai cái khoen vàng kêu lảnh lót

Chẳng phải chấp vào hình tướng việc hư giả

Mà đó là cây Gậy báo của Như Lai đã truyền trao!

24

Không cầu chơn, cũng chẳng đoạn vọng

Mới hay hai pháp (chơn, vọng) đều không và vô tướng

Vô ‘tướng’, Vô ‘không’, Vô ‘bất không’

Đó mới tức là tướng Chân Thực của Như Lai!

25

Cái gương Tâm sáng soi chẳng ngại

Rộng sáng thông suốt khắp pháp giới

Mọi sự vật hiện tượng đều ảnh hiện bên trong

Một điểm tròn sáng không trong ngoài

26

Nếu đắm ngoan không, phá nhân quả

Thì mênh mong bao la chiêu tai họa

Bỏ “có” lại chấp “không” thì bệnh vẫn y nguyên như cũ

Có khác nào muốn tránh nước mà lại nhảy vào lửa đâu?!

27

Nếu bỏ vọng tâm mà giữ lấy chân lý

Thì còn tâm thủ xả, nên thành ra là gian dối

Người học đạo không biết dụng công tu hành

Nên chân thành nhận giặc làm con

28

Tổn hại pháp tài, mất công đức

Tất cả đều do tâm, ý, thức

Cho nên cửa Thiền dạy phải quét sạch tâm ý thức

Mới có thể chống chứng pháp Vô Sanh vào Biển Tri Kiến của Phật

29

Bậc Đại Trượng Phu cầm gươm Trí Tuệ

Gươm Bát Nhã sắc bén, lóe ánh lửa Kim Cang

Không những chỉ phá tan cái tâm si mê của những người ngoại đạo

Mà thiên ma cũng sớm khiếp vía lui đi

30

Nổi tiếng sấm Pháp, đánh trống Pháp

Ban bố mây Từ, rưới nước Cam Lồ

Các hàng Long Tượng gặp mưa pháp được thấm nhuần lợi lạc

Hàng Tam Thừa cùng Ngũ Tánh chúng sanh đều tỉnh ngộ

31

Cỏ Tuyết Sơn mầu mỡ lại không tạp

Chỉ thuần tiết ra chất sửa Đề Hồ mà ta thường dùng

Một tánh tròn suốt tất cả tánh

Một pháp bao hàm tất cả pháp

Một trăng hiện khắp tất cả sông

Tất cả ao hồ một trăng đều soi hết

Các Pháp Thân Phật vào Tánh ta

Tánh ta cùng hợp với Như Lai

32

Một cõi gồm đủ tất cả cõi

Nó chẳng phải sắc, chẳng phải tâm, cũng chẳng phải nghiệp tạo tác

Chỉ trong thời gian một búng tay, đã thành tựu cả tám vạn pháp môn

Chỉ trong khoảng một sát-na, có thể vượt khỏi ba đại A Tăng Kỳ kiếp

Hết thảy câu số ngôn từ, cũng như không câu số ngôn từ

Cùng cái Linh Giác của ta nào có liên quan gì đâu?!

33

Chẳng thể chê, cũng chẳng thể khen

Bản Thể như Hư Không không bờ mé

Chẳng lìa chỗ này mà thường trong sáng vắng lặng

Muốn tìm thì phải biết rằng anh không thể thấy

Lấy chẳng được, bỏ cũng chẳng được

Trong cái bất khả đắc ấy, thì đắc được cái gì?!

Lúc lặng im là nói, lúc nói là lặng im

Cửa Đại Thí mở không hề bế tắc

34

Có người hỏi ta theo tông nào?

Đáp rằng đó là lực Ma Ha Bát Nhã!

Hoặc đúng hoặc sai người chẳng biết được

Làm ngược làm xuôi trời chẳng thể lường được

35

Ta sớm từng trãi qua bao kiếp tu hành

Chẳng phải như những kẻ nhàn rỗi mê dối nhau

Dựng Pháp Tràng, lập Tông Chỉ

Rõ ràng Phật dạy Tào Khê ấy!

36

Đầu tiên tổ Ca Diếp được truyền đèn Tâm của Phật

Hai mươi tám đời Tổ Sư lớn Tây Thiên

Pháp được truyền sang phương Đông vào đất này

Bồ Đề Đạt Ma làm Sơ Tổ

Sáu đời truyền y bát, thiên hạ đều nghe biết

Người đời sau được đắc Đạo nhiều vô số kể

37

Chân chẳng lập, vọng vốn không

‘Có’ và ‘Không’ đều trừ và cái ‘bất không’ cũng không

Hai mươi cửa Không trọn chẳng chấp

Một Tánh Như Lai, Thể vốn đồng nhau

38

Tâm là căn, pháp là trần

Cả hai thứ đều như vết dính trên mặt gương

Nếu vết dơ sạch hết thì ánh sáng mới hiện ra

Nếu Tâm và Pháp cùng quên thì Tánh tức Chơn vậy!

39

Ôi mạt pháp, thời ác thế!

Chúng sanh phước mỏng khó điều phục giáo hóa

Cách các bậc Thánh đã xa nên tà kiến đã sâu dầy

Ma mạnh pháp yếu nhiều điều tai họa đáng sợ

Nghe Như Lai nói pháp môn Đốn Giáo

Họ hận chẳng nghiền tan chánh pháp như ngói bể

40

Tại tâm làm, tại thân chịu

Đừng có kêu oan, với trách người!

Nếu muốn được khỏi vương nghiệp vô gián

Thì chớ có phỉ báng Chánh Pháp của Như Lai!

41

Trong rừng Chiên Đàn không có loại cây nào khác

Là chỗ sâu kín um tùm, sư tử ở

Cảnh vắng rừng yên, một mình dạo chơi

Thú chạy chim bay đều lánh đi xa hết!

42

Tuy là sư tử con, nhưng các thú đều theo sau

Ba năm liền có thể gầm rống ra tiếng lớn

Giả như là chó rừng theo Pháp Vương

Dù trãi trăm năm cũng chỉ là loài yêu quái mở miệng hư ngụy

43

Pháp Viên Đốn xin đừng nói tới nhân tình

Nếu có điều nghi chưa giải quyết, thì cần phải thẳng thắn mà biện giải

Chẳng phải Sơn Tăng có ý tranh hơn thua với ai

Nhưng chỉ sợ các ông tu hành lọt hai cái hố Đoạn Kiến và Thường Kiến

44

Đúng chẳng đúng, sai chẳng sai

Chỉ đi lệch một mảy may thì đã lạc xa ngàn dậm!

Đúng thì như Long Nữ tức khắc thành Phật

Sai thì như Thiện Tinh sống mà đọa địa ngục

45

Ta sớm bao năm chuyên cần học hỏi

Cũng từng nghiên cứu kinh luận, giải thích các bài văn

Phân biệt danh tướng không biết ngừng nghỉ

Vào biển đếm cát thì chỉ uổng công nhọc sức

Quả là đáng bị Như Lai quở trách

Đi đếm của báu cho người có ích gì đâu?

Từ trước tới nay đi quanh co mãi, mới hay là việc làm vô ích

Bao năm thật uổng làm khách phong trần!

46

Gieo chủng tánh tà, cũng bởi vì có cái hiểu biết sai lầm

Cho nên không được pháp Viên Đốn của Như Lai

Hàng Nhị Thừa tinh tấn nhưng lại lạc đường Tâm

Còn người ngoại đạo thông minh mà chẳng có Trí Huệ

Như kẻ ngu si, như trẻ dại khờ

Thấy nắm tay không chỉ lên trời lầm cho là thiệt

Chấp ngón tay là mặt trăng, thì uổng dụng công tu hành

Cũng như chấp bóng ma không thật do Căn Cảnh sanh ra

47

Không thấy một pháp tức Như Lai

Nên được gọi là Quán Tự Tại

Ngộ rồi thì nghiệp chướng xưa nay vốn là không

Chưa ngộ thì nợ xưa đành phải trả!

48

Kẻ đói khi gặp thức ăn của Vua ban thì không dám ăn

Người bệnh tránh gặp bậc Y Vương thì sao khỏi bệnh được?!

Ở trong cõi Dục mà hành Thiền, mới thật là có sức định của Tri Kiến Phật

Ví như hoa sen sinh trong lò lửa, trọn chẳng bị hư hoại

Ngài Dũng Thí phạm trọng tội nhưng rồi cũng ngộ pháp Vô Sanh

Sớm đã thành Phật ở nơi đây!

49

Sư Tử rống tiếng, nói pháp vô úy

Thương thay những kẻ hồ đồ cố chấp dầy như da thú!

Chỉ biết phạm những trọng tội làm chướng ngại đạo Bồ Đề

Mà chẳng thấy Như Lai đã mở bày pháp sâu kính!

50

Có hai Tỳ-Kheo phạm giới dâm và giới sát

Tôn giả Ưu-Ba-Ly sắc vàng buộc thêm tội

Đại sĩ Duy Ma liền trừ căn nghi trong phút chốc

Giống như mặt trời hực chiếu, làm cho sương tuyết thảy đều tan

51

Lực giải thoát thật chẳng thể nghĩ bàn!

Diệu dụng vô cùng như số cát sông Hằng

Bốn sự cúng dường dầu có lao khổ cũng không từ

Muôn lượng vàng ròng dầu có dâng cúng hết

Dẫu có thịt nát xương tan cũng chưa thể đền ân hết được

Một câu nếu thấu suốt thì vượt ngoài số lượng

52

Pháp này là vua trong các pháp, thật là thù thắng tối cao!

Các đấng Như Lai nhiều như cát sông Hằng đều cùng chung chứng pháp này

Ta nay giải bày cái pháp Như Ý Châu này

Nếu có người nào tin theo và thực hành thì cũng đồng chứng được như thế

53

Khi thấu suốt rồi thì thấy không một vật

Mới hay cũng không có Nhân, mà cũng không có Phật

Các thế giới trong cõi Đại Thiên cũng chỉ là những bọt nước nổi trên mặt biển

Cho đến hết thảy Thánh Hiền đều như điện chóp!

54

Giả sử vòng lửa sắc có quay trên đầu

Định Huệ tròn sáng trọn không hề mất

Dẫu trời có thể lạnh, trăng có thể nóng

Chúng ma cũng chẳng thể phá hoại được lời nói chân thật!

Như xe voi vững bước lên dốc cao

Ai thấy bọ ngựa ngăn được xe voi tiến bước bao giờ?!

55

Voi lớn đâu thèm đi lối thỏ

Ngộ lớn đâu cần câu nệ vào những việc li ti

Đừng đem kiến thức hẹp hòi mà phỉ báng trời xanh

Chưa rõ nên nay tôi vì anh mà giải quyết!

 

______________ hết _________________

 

 

永嘉證道歌

Vĩnh Gia Chứng Đạo Ca

唐 慎水沙門玄覺撰

Đường, Thận Thủy Sa Môn Huyền Giác Soạn

大正新脩大藏經, 第48冊 No.2014

Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh, Vol.48, No.2014

 

 1. 君不見。

    絕學無為閒道人。

       不除妄想不求真。

       無明實性即佛性。

       幻化空身即法身。

Quân bất kiến,

Tuyệt học vô vi nhàn đạo nhân

Bất trừ vọng tưởng bất cầu chân

Vô minh thực tánh tức Phật tánh

Ảo hóa không thân tức pháp thân
2  法身覺了無一物。

       本源自性天真佛。

       五陰浮雲空去來。

       三毒水泡虛出沒。

Pháp thân giác liễu vô nhất vật

Bổn nguyên tự tánh thiên chân Phật

Ngũ ấm phù vân không khứ lai

Tam độc thủy bào hư xuất một
3. 證實相無人法。

  剎那滅却阿鼻業。

  若將妄語誑眾生。

       自招拔舌塵沙劫。

Chứng thật tướng vô nhân pháp

Sát-na diệt khước A Tỳ nghiệp

Nhược tương vọng ngữ cuống chúng sanh

Tự chiêu bạt thiệt trần sa kiếp
4. 頓覺了如來禪。

  六度萬行體中圓。

  夢裏明明有六趣。

  覺後空空無大千。

Đốn giác liễu Như Lai thiền,

Lục độ vạn hạnh thể trung viên

Mộng lý minh minh hữu lục thú

Giác hậu không không vô đại thiên
5 無罪福無損益。

  寂滅性中莫問覓。

Sản phẩm cùng loại
Bệnh tâm thần & thiền định
Bệnh tâm thần & thiền định
Hiện nay, thế giới đang có sự rối loạn, không hiểu biết, tranh cãi về bệnh tâm thần, thiền định, và sự liên hệ giữa hai đề tài này. Các chuyên gia về sức khỏe thể chất, và tâm thần cũng không hiểu rõ phạm vi nghề nghiệp của họ. Họ cũng không hiểu cái gì là thiền định. Bởi vậy đối với người bình thường họ sẽ rất bối rối.
MẶT HỒ TĨNH LẶNG
MẶT HỒ TĨNH LẶNG
Theo truyền thống, Bát Chánh Đạo nói đến tám chi đạo như: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, v. v. Nhưng chân Bát Chánh Đạo ở trong chúng ta là: Hai mắt, hai tai, hai muĩ, một lưỡi và một thân. Tám cửa này là toàn thể Đạo (Con Đường); tâm con người đi trên con đường ấy. Biết những cửa này và quan sát chúng thì tất cả giáo pháp sẽ hiện khởi.
Căn Bản Thiền Minh Sát
Căn Bản Thiền Minh Sát
Dĩ nhiên chẳng ai muốn đau khổ và mọi người đều cố gắng tìm kiếm hạnh phúc. Khắp nơi trên thế giới nhân loại đang tìm đủ cách để ngăn ngừa hoặc làm vơi đi nỗi đau khổ và tạo an vui hạnh phúc. Tuy nhiên mục đích chính yếu của họ chỉ nhằm tạo hạnh phúc thể chất bằng phương tiện vật chất.
Suối Nguồn Tâm Linh
Suối Nguồn Tâm Linh
Bước vào cuộc sống là từng ngày ta buông thả Tâm và Trí mình trôi theo dòng “nhân duyên, sinh khởi” để sau đó rước lấy sợ hãi, bám víu cái giả hư và quan niệm càng sai lầm về tự ngã. Ajahm Chah, bậc minh triết nổi tiếng Á Đông, đã nhấn mạnh “giáo pháp tự nó phát khởi phù hợp với nhu cầu tức thời, nó phải sống trong hiện tại mới đúng là chánh Pháp”.
Thiền đại thừa
Thiền đại thừa
Theo Thiền sư Tôn Mật, đời Ðường, thì có thể phân chia Thiền làm 5 loại, trong đó có 3 loại thực sự theo đúng đường lối tu hành của đạo Phật là : Thiền Nguyên thủy (Tiểu thừa ), Thiền Ðại thừa, và Thiền Như Lai tối thượng. Thiền không những là một pháp môn chánh của Phật giáo, mà còn là cơ sở của tư tưởng Phật giáo. "Phật giáo ly khai Thiền quán thì Phật giáo sẽ mất hết sinh khí" (trích: Ðại thừa Phật giáo Tư tưởng luận"
Thiền Luận - Quyển Hạ
Thiền Luận - Quyển Hạ
Trong Thiền Luận quyển Hạ này tôi cố gắng ghi dấu mối liên hệ giữa Thiền và hai bản kinh cốt yếu của Đại Thừa, kinh Hoa nghiêm (Ganda vyùha) và kinh Bát nhã (Prajnàparamita), và kế đó là sự chuyển mình phải có đối với Phật giáo Ấn Độ khi thích ứng với tâm hồn người Trung Hoa, Trung Hoa là một dân tộc thực tiễn khác hẳn với Ấn, một dân tộc phú bẩm rất cao về khả năng trừu tượng cũng như kho tàng tưởng tượng bất tận.
Thiền Lâm Bảo Hứng
Thiền Lâm Bảo Hứng
Giáo pháp của Phật Đà được ghi chép trong Tam tạng là Kinh tạng, Luật tạng và Luận tạng. Ta thường gọi là Tam tạng Thánh giáo. Giáo điển của Phật giáo ngoài ba phần nói trên, còn có một phần được ghi chép những lời nói và việc làm có tính cách siêu việt của các Cổ nhân được tập trung lại gọi là phần Ngữ lục.
Kinh Phật sự đích thực
Kinh Phật sự đích thực
Kẻ nào còn ôm ấp tư kiến, xem nhận thức của mình là cao nhất thế gian, cho rằng ‘kiến giải này là tối thượng’ và công kích mọi nhận thức khác, kẻ ấy còn được xem là chưa thoát khỏi vòng tranh chấp.
Google Map
Zalo
Hotline